Giọng Ngao Nhuận hơi run rẩy: "Trận chiến năm đó khiến long trời lở đất, Tứ Hải sôi trào. Máu Chân Long nhuộm đỏ vô tận hải vực, cường giả thượng cổ lần lượt vẫn lạc, mười phần chết chín! Tứ Hải Long cung gần như bị đánh cho vỡ vụn, vô số truyền thừa đứt đoạn."
Trong thư phòng lặng ngắt như tờ, ngay cả Ngao Linh cũng nín thở.
Ngao Nhuận hít sâu một hơi, tiếp tục nói: "Những bậc tiền bối Long tộc vẫn lạc kia, long thân ẩn chứa linh lực vô tận và đạo vận cả một đời, rơi xuống khắp Tứ Hải. Trải qua năm tháng dài đằng đẵng, những long thân này kết hợp cùng linh mạch địa khí nơi ngã xuống, dần dần diễn hóa thành từng vùng không gian kỳ dị."
"Chúng có thể tự động hội tụ linh khí đất trời, ý chí long hồn và huyết mạch truyền thừa tàn lưu cũng hiển hóa ở bên trong. Những nơi này, được hậu thế Long tộc tôn kính gọi là Long Uyên."




